Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

GHÉ THĂM BẢO TÀNG DÂN TỘC HỌC

Chỉ đi vòng ngoài thôi.

Hồi xưa vùng này là lò gạch và các thùng đấu. Nay xây lên như vầy:

Còn xây tiếp lên như vầy nữa:

Nhưng ấn tượng nhất là nhà rông, nhà mồ Tây nguyên:




















Tiếp nữa là những công cụ sản xuất, chế biến nông sản, những cái cuốc cái cày, cái cối...


Tôi thích cách làm nhà trình tường có gác lửng của người Hà nhì: 


Thích cả nhà sàn người Thái... nhưng không tải lên được hết.
Cuối cùng là thích một không gian yên bình của làng quê hay của vùng cao:


Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Lang thang phố cổ

Dưới dốc xuống cầu Long biên phía bờ nam không hiểu sao lại có cả một bãi xe của cảnh sát:

Bỏ qua.
 Đi vào ô Quan chưởng:

Cái cổng nay trùng tu thấy như vô hồn.
Bỏ qua. 
 Đi vào phố cổ:


Nhá nhem tối rồi, khách Tây vẫn cà phê vỉa hè.
Và đây, một cái cối xay cà phê xưa cũ, đặt trên cái bàn xưa cũ:


Hồ Gươm đã lên đèn:

Có ai như đang cô đơn:

Khách Tây có vẻ vui hơn:



còn người Việt?

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

QUA CẦU LONG BIÊN CHIỀU CUỐI NĂM

Một chiều đông, cuốc bộ lên cầu. Đâu có phải mình tôi. Có cả du khách nước ngoài.

 Tấm biển ghi các công ty của Pháp làm chiếc cầu này nay vẫn còn đây. 

Thiên tài Eiffel đã thiết kế cầu như một con rồng bắc qua sông Hồng. 


Tiếc là trong chiến tranh phá hoại (1965- 1972) không quân Mỹ đã phá sập phần lớn các nhịp cầu này.


Thời gian làm tiếp việc của nó:




Giờ đây chỉ có hai làn xe máy, xe đạp và người đi bộ được qua cầu này, cầu bỗng nhiên thành chợ:


Ngô từ bãi giữa đưa lên.
 Có cả ngô nướng trên cầu


Có cả rau và cả cá sông Hồng:

Có cả hàng chè chén, và rượu mực nướng:











Dưới chân cầu là bãi bồi vừa thu hoạch một mùa ngô:

Vời xa mênh mang sông nước:


Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

VỀ QUÊ NGOẠI

 Nguyệt bổng đây rồi. Làng xưa đã dời lên núi. Giờ là bãi ngô:

Và ngô nữa

  Qua sông giờ đã có cầu

 Xin tải lại ảnh từ F của Trần Quốc Dũng


Qua một cầu nữa là về làng mình

Bến đò này giờ không ai sang, cũng không ai ra sông gánh nước, cũng chẳng còn ai tắm khúc sông này:

Còn đây là nơi ghi nỗi đau của lòng tôi, của gia đình tôi:

Vườn xưa, nhà xưa không còn, chỉ còn nghĩa trang của dòng họ:

 trong đó có mộ em tôi:

Chỉ còn có thế 

Để về. 
Rồi ngậm ngùi ra đi...

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Về lại Quế phong

     Chưa về đến nơi đã thấy thèm vắt xôi có hấp thêm ít sắn đựng trong cái ép bằng giang, ăn với quả cọ chấm với chẽo môn. Nếu chẽo có thêm tí ruốc, một tí ớt, một tí dầu lai, một tí mạc khèn, lại thêm một tí cá nướng giòn vào nữa thì ngon biết bao.


Tôi thèm được nghe lại lời mời: ki lanh giám! và những câu chuyện vui quanh mâm cơm, nhắc lại cái thời: chia nhau ki mến tôm lền




Nhớ một thời Quế phong trên trời dưới sắn mà nay sắn lại không còn! May mà quả cọ vẫn còn, vẫn bùi và béo. Ngoài chợ cũng có cọ bán, có cả hoa chuối rừng, có cả một con dúi:



Ngoài kia cổng huyện căng cái cổng chào

Ngược lên, dừng chân trên cánh đồng giữa thung lũng lớn Kim sơn


 Xa xa là pu quai và pu kẹp

Chỉ thế thôi mà nơi này vẫn thường tái hiện trong những giấc mơ tôi.